Sau 60 tuổi, thường thì chúng ta đã đến lúc an nhàn, và chính thức bước vào cuộc sống của người già. Chúng ta đã mất cả tuổi trẻ để làm việc, vì thế lúc này, nên nghĩ đến việc làm thế nào để vui vẻ hưởng thụ cuộc sống.
Người xưa có câu “nuôi dạy con cái phòng chừng lúc về già”, nhưng thời đại đã thay đổi, chúng ta đừng quá phụ thuộc vào con cái, hãy dựa vào chính bản thân mình, tự quyết định cuộc sống của mình. Để làm được điều đó, nhất định bạn phải nhớ năm điều sau đây.
Điều đầu tiên: Chăm sóc sức khoẻ của bản thân
Cơ thể khỏe mạnh quyết định chất lượng cuộc sống. Nếu bạn có được sức khỏe, thể chất nhanh nhẹn, bạn có thể tự túc mọi sinh hoạt và sở thích, không cần mướn người giúp việc, cũng không cần phụ thuộc vào sự giúp đỡ của con cái.
Vì vậy, để khỏe mạnh, thì trong cuộc sống hàng ngày, cần phải thường xuyên tập thể dục. Ngoài ra cần vui vẻ lạc quan, cười nói nhiều hơn, tránh xa lối sống tiêu cực, ít giận dỗi, không ngại làm những việc vặt. Có vậy mới mong khỏe mạnh, sống lâu được.
Điều thứ hai: Tự quản lý tài chánh
Nếu bạn muốn sống thoải mái và độc lập, bạn phải quản lý được tiền của bạn và có một khoản tiết kiệm dành cho tuổi già. Tiền không nhất thiết phải nhiều, nhưng phải đủ để sử dụng.
Tiền phải nằm trong tay mình, đứng tên của mình thì mới chắc chắn. Khi về già, sống không cần quá tiết kiệm nữa, nhưng cái gì đáng tiêu thì tiêu, không đáng tiêu, thì đừng tiêu. Cũng đừng mạo hiểm đầu tư, góp vốn hùn hạp làm ăn, và phải chú ý để không bị mắc lừa.
Điều thứ ba: Cũng cố mối liên hệ với người khác
Mọi người khi già đi, thường dành tình cảm cho gia đình, như tình yêu với vợ/chồng, con cái, cháu chắt… Tuy nhiên sự thật là bạn không nên can thiệp vào gia đình con cái của mình, trừ khi họ cần bạn giúp đỡ, thì trong khả năng của mình, cái gì có thể giúp thì giúp.
Thay vào đó, bạn nên đối xử tốt với vợ/chồng hơn, bởi vì ngoài cha mẹ, đó sẽ là người luôn ở bên bạn những lúc thành công hay khó khăn, cùng bạn nắm tay đi hết con đường này.
Đối với bạn bè, nên gắn bó nhiều hơn. Thường xuyên gặp gở, giao hảo, đi chơi, ăn uống cùng bạn bè cũng là một cách sống lành mạnh và hữu ích.
Điều thứ tư: Kiềm chế cảm xúc
Bạn muốn sống một tuổi già hạnh phúc, điều quan trọng là biết kiềm chế cảm xúc của bạn.
Sức khỏe, tiền bạc là nền tảng, nhưng quan trọng hơn là chính cảm xúc của bạn. Vui vẻ, lạc quan sẽ vượt lên bệnh tật, tuổi già. Hãy xem nhẹ những thứ danh lợi hão huyền, hãy để tâm trí của bạn được nghỉ ngơi, tận hưởng ánh nắng mặt trời, tận hưởng cuộc sống hiện tại, đừng lúc nào cũng ủ rũ, rên rỉ, thở than. Cởi mở vui vẻ, cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn.
Điều thứ năm: Giữ gìn thanh danh
Càng là người già, càng phải quý trọng danh tiếng của chính mình. Càng tuổi cao, càng phải tự yêu bản thân, sống càng tôn nghiêm hơn. Đừng tham tận hưởng, đừng tham lam danh tiếng. Chỉ cần lòng tự trọng, tự yêu mình, yêu cuộc sống, thì tuổi già sẽ được rực rỡ hơn.
Biết cách tránh xa những người xấu, những điều xấu. Đừng làm những điều khiến cho bản thân không được tôn trọng, tránh đưa mình vào những cuộc tranh luận vô bổ.
Dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình. Nếu chúng ta có thể thực hiện tốt năm điều trên, hãy yên tâm, bạn đã sẵn sàng cho một cuộc sống an nhiên, vui vẻ lúc về già.
(Sưu tầm)
“I am going the way of all the earth. Be strong and be a man! Keep the mandate of the Lord, your God, walking in his ways and keeping his statutes, commands, ordinances, and decrees as they are written in the law of Moses, that you may succeed in whatever you do, and wherever you turn.” (1 Kings 2:2-3)
Tuesday, December 11, 2018
Sunday, October 14, 2018
My Favorite Password Manager
For security, we need a strong password and difference password for difference place. How can I remember all my passwords? My memory is no longer good.
Sunday, September 16, 2018
I am a Christian as well as a leader
From the beginning of a sermon On Pastors by Saint Augustine, bishop
(Sermo 46:1-2: CCL 41, 529-530)
You have often learned that all our hope is in Christ and that he is our true glory and our salvation. You are members of the flock of the Good Shepherd, who watches over Israel and nourishes his people. Yet there are shepherds who want to have the title of shepherd without wanting to fulfill a pastor’s duties; let us then recall what God says to his shepherds through the prophet. You must listen attentively; I must listen with fear and trembling.
The word of the Lord came to me and said: Son of man, prophesy against the shepherds of Israel and speak to the shepherds of Israel. We just heard this reading a moment ago, my brothers, and I have decided to speak to you on this passage. The Lord will help me to speak the truth if I do not speak on my own authority. For if I speak on my own authority, I will be a shepherd nourishing myself and not the sheep. However, if my words are the Lord’s, then he is nourishing you no matter who speaks. Thus says the Lord God: Shepherds of Israel, who have been nourishing only themselves! Should not the shepherds nourish the sheep? In other words, true shepherds take care of their sheep, not themselves. This is the principle reason why God condemns those shepherds: they took care of themselves rather than their sheep. Who are they who nourish themselves? They are the shepherds the Apostle described when he said: They all seek what is theirs and not what is Christ’s.
I must distinguish carefully between two aspects of the role the Lord has given me, a role that demands a rigorous accountability, a role based on the Lord’s greatness rather than on my own merit. The first aspect is that I am a Christian; the second, that I am a leader. I am a Christian for my own sake, whereas I am a leader for your sake; the fact that I am a Christian is to my own advantage, but I am a leader for your advantage.
Many persons come to God as Christians but not as leaders. Perhaps they travel by an easier road and are less hindered since they bear a lighter burden. In addition to the fact that I am a Christian and must give God an account of my life, I as a leader must give him an account of my stewardship as well.
(Liturgy of the Hours of the Roman Catholic Church, Office of Readings for Sunday of the 24th week of Ordinary Time, Second Reading)
(Sermo 46:1-2: CCL 41, 529-530)
You have often learned that all our hope is in Christ and that he is our true glory and our salvation. You are members of the flock of the Good Shepherd, who watches over Israel and nourishes his people. Yet there are shepherds who want to have the title of shepherd without wanting to fulfill a pastor’s duties; let us then recall what God says to his shepherds through the prophet. You must listen attentively; I must listen with fear and trembling.
The word of the Lord came to me and said: Son of man, prophesy against the shepherds of Israel and speak to the shepherds of Israel. We just heard this reading a moment ago, my brothers, and I have decided to speak to you on this passage. The Lord will help me to speak the truth if I do not speak on my own authority. For if I speak on my own authority, I will be a shepherd nourishing myself and not the sheep. However, if my words are the Lord’s, then he is nourishing you no matter who speaks. Thus says the Lord God: Shepherds of Israel, who have been nourishing only themselves! Should not the shepherds nourish the sheep? In other words, true shepherds take care of their sheep, not themselves. This is the principle reason why God condemns those shepherds: they took care of themselves rather than their sheep. Who are they who nourish themselves? They are the shepherds the Apostle described when he said: They all seek what is theirs and not what is Christ’s.
I must distinguish carefully between two aspects of the role the Lord has given me, a role that demands a rigorous accountability, a role based on the Lord’s greatness rather than on my own merit. The first aspect is that I am a Christian; the second, that I am a leader. I am a Christian for my own sake, whereas I am a leader for your sake; the fact that I am a Christian is to my own advantage, but I am a leader for your advantage.
Many persons come to God as Christians but not as leaders. Perhaps they travel by an easier road and are less hindered since they bear a lighter burden. In addition to the fact that I am a Christian and must give God an account of my life, I as a leader must give him an account of my stewardship as well.
(Liturgy of the Hours of the Roman Catholic Church, Office of Readings for Sunday of the 24th week of Ordinary Time, Second Reading)
Saturday, September 8, 2018
Đức Thánh Cha Phanxicô: Trước những người thích nói xấu, gièm pha, hãy thinh lặng và cầu nguyện
Ta chỉ có thể đối diện với những ước muốn “chỉ trích, gièm pha, chia rẽ” bằng thinh lặng và cầu nguyện. Đức Thánh Giá đã nhấn mạnh như thế trong thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta hôm nay ngày 03.09.2018.
Trần Đỉnh, SJ - Vatican
“Lời chân thật thì hiền hòa, không chua cay, không ồn ào.” “Với những người chỉ tìm cách gièm pha, nói xấu, những người chỉ tìm chia rẽ”, cách thức duy nhất để tiến bước là “thinh lặng” và “cầu nguyện”. Đức Thánh Cha đã chia sẻ như thế khi giải thích đoạn Tin Mừng thánh Luca (Lc 4, 16-30), tường thuật lại việc Chúa Giê-su bị dân chúng nghi ngờ khi Ngài trở về Nazareth.
Lời Chúa trong đoạn Tin Mừng này cho phép ta “suy ngẫm về cách hành xử trong đời sống thường ngày khi gặp phải những hiểu lầm,” và để hiểu “phương thức những kẻ bố láo, những kẻ vu cáo, đặt điều, những kẻ xấu xa, đang tìm cách phá hoại sự hiệp nhất của gia đình, của nhân loại như thế nào.”
Không một ngôn sứ nào được đón nhận tại quê hương mình
Khi Đức Giê-su bước vào hội đường, người ta chào đón Ngài bằng sự tò mò vì họ muốn thấy tận mắt những việc vĩ đại mà Ngài đã từng làm tại những nơi khác. Nhưng Con Thiên Chúa lại chỉ dùng “Lời của Thiên Chúa” như Ngài vẫn thường làm khi “muốn chiến thắng ma quỷ.” Chính thái độ khiêm tốn này đã tạo ra “cây cầu của lời”. Một lời dẫn đến “nghi ngờ,” điều sẽ làm thay đổi bầu không khí “từ hòa bình đến chiến tranh”, “từ sự ngạc nhiên, thán phục đến sự lăng nhục.” Nhưng với “sự thinh lặng,” Chúa Giê-su đã chiến thắng “lũ chó hoang,” chiến thắng “ma quỷ,” kẻ đang gieo điều giả dối vào lòng con người.
“Họ không phải là con người, họ là một bầy chó hoang đang muốn đuổi Ngài ra khỏi thành. Họ đã hành động không có lý trí. Họ đã la ó. Còn Chúa Giê-su thì thinh lặng. Họ đã đưa Ngài tới triền núi để đẩy Ngài xuống. Đoạn Tin Mừng kết thúc như thế này: “Nhưng Ngài băng qua giữa họ mà đi.” Phẩm giá của Đức Giê-su được thể hiện ở điều này: bằng sự thinh lặng, Ngài chiến thắng bầy thú hoang và rời bỏ chúng. Bởi vì giờ của Ngài chưa đến. Điều tương tự sẽ xảy ra vào ngày thứ sáu Tuần Thánh: dân chúng đón chào Ngài vào ngày rước lá và tung hô Ngài là “con vua Đa-vít,” rồi sau đó họ “đóng đinh” Ngài. Họ đã thay đổi. Ma quỷ đã gieo vào lòng con người sự dối lừa. Còn Chúa Giê-su, Ngài thinh lặng.”
Sự thật thì hiền hòa, không chua cay
“Điều này dạy chúng ta cách thức hành động khi ta không biết được sự thật.” “Hãy thinh lặng.”
“Thinh lặng chiến thắng, nhưng chỉ qua thập giá. Đó là sự thinh lặng của Giê-su. Nhưng có biết bao nhiêu lần trong gia đình khi ta bắt đầu tranh luận về vấn đề chính trị, thể thao, tài chính… và lần này đến lần khác, ta thấy những gia đình ấy rốt cuộc bị đổ vỡ… Thinh lặng. Hãy nói ý kiến của mình và thinh lặng. Bởi vì sự thật thì hiền hòa, sự thật thì thinh lặng, sự thật thì không ồn ào. Điều mà Chúa Giê-su đã làm quả là không dễ chút nào. Nhưng đó là phẩm giá của người Ki-tô hữu, thứ phẩm giá được đặt nền tảng và bám rễ nơi sức mạnh của Thiên Chúa. Cũng vậy, nơi các gia đình, với những người không có ý hướng ngay lành, với những người chỉ tìm gièm pha, nói xấu, những người chỉ tìm sự chia rẽ, những người chỉ tìm phá hoại: hãy thinh lặng và hãy cầu nguyện.
Phẩm giá nơi sự chiến thắng của sự phục sinh
“Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ân sủng, để chúng con biết khi nào phải nói, và khi nào phải thinh lặng. Và trong tất cả đời sống của chúng con: khi làm việc, khi ở nhà, khi ở ngoài xã hội. Trong tất cả đời sống chúng con. Và như thế, chúng con sẽ trở thành những môn đệ, những người theo gương Chúa hơn.”
https://www.vaticannews.va/en/pope-francis/mass-casa-santa-marta/2018-09/pope-mass-santa-marta-silence-truth-humble-silent.html
Trần Đỉnh, SJ - Vatican
“Lời chân thật thì hiền hòa, không chua cay, không ồn ào.” “Với những người chỉ tìm cách gièm pha, nói xấu, những người chỉ tìm chia rẽ”, cách thức duy nhất để tiến bước là “thinh lặng” và “cầu nguyện”. Đức Thánh Cha đã chia sẻ như thế khi giải thích đoạn Tin Mừng thánh Luca (Lc 4, 16-30), tường thuật lại việc Chúa Giê-su bị dân chúng nghi ngờ khi Ngài trở về Nazareth.
Lời Chúa trong đoạn Tin Mừng này cho phép ta “suy ngẫm về cách hành xử trong đời sống thường ngày khi gặp phải những hiểu lầm,” và để hiểu “phương thức những kẻ bố láo, những kẻ vu cáo, đặt điều, những kẻ xấu xa, đang tìm cách phá hoại sự hiệp nhất của gia đình, của nhân loại như thế nào.”
Không một ngôn sứ nào được đón nhận tại quê hương mình
Khi Đức Giê-su bước vào hội đường, người ta chào đón Ngài bằng sự tò mò vì họ muốn thấy tận mắt những việc vĩ đại mà Ngài đã từng làm tại những nơi khác. Nhưng Con Thiên Chúa lại chỉ dùng “Lời của Thiên Chúa” như Ngài vẫn thường làm khi “muốn chiến thắng ma quỷ.” Chính thái độ khiêm tốn này đã tạo ra “cây cầu của lời”. Một lời dẫn đến “nghi ngờ,” điều sẽ làm thay đổi bầu không khí “từ hòa bình đến chiến tranh”, “từ sự ngạc nhiên, thán phục đến sự lăng nhục.” Nhưng với “sự thinh lặng,” Chúa Giê-su đã chiến thắng “lũ chó hoang,” chiến thắng “ma quỷ,” kẻ đang gieo điều giả dối vào lòng con người.
“Họ không phải là con người, họ là một bầy chó hoang đang muốn đuổi Ngài ra khỏi thành. Họ đã hành động không có lý trí. Họ đã la ó. Còn Chúa Giê-su thì thinh lặng. Họ đã đưa Ngài tới triền núi để đẩy Ngài xuống. Đoạn Tin Mừng kết thúc như thế này: “Nhưng Ngài băng qua giữa họ mà đi.” Phẩm giá của Đức Giê-su được thể hiện ở điều này: bằng sự thinh lặng, Ngài chiến thắng bầy thú hoang và rời bỏ chúng. Bởi vì giờ của Ngài chưa đến. Điều tương tự sẽ xảy ra vào ngày thứ sáu Tuần Thánh: dân chúng đón chào Ngài vào ngày rước lá và tung hô Ngài là “con vua Đa-vít,” rồi sau đó họ “đóng đinh” Ngài. Họ đã thay đổi. Ma quỷ đã gieo vào lòng con người sự dối lừa. Còn Chúa Giê-su, Ngài thinh lặng.”
Sự thật thì hiền hòa, không chua cay
“Điều này dạy chúng ta cách thức hành động khi ta không biết được sự thật.” “Hãy thinh lặng.”
“Thinh lặng chiến thắng, nhưng chỉ qua thập giá. Đó là sự thinh lặng của Giê-su. Nhưng có biết bao nhiêu lần trong gia đình khi ta bắt đầu tranh luận về vấn đề chính trị, thể thao, tài chính… và lần này đến lần khác, ta thấy những gia đình ấy rốt cuộc bị đổ vỡ… Thinh lặng. Hãy nói ý kiến của mình và thinh lặng. Bởi vì sự thật thì hiền hòa, sự thật thì thinh lặng, sự thật thì không ồn ào. Điều mà Chúa Giê-su đã làm quả là không dễ chút nào. Nhưng đó là phẩm giá của người Ki-tô hữu, thứ phẩm giá được đặt nền tảng và bám rễ nơi sức mạnh của Thiên Chúa. Cũng vậy, nơi các gia đình, với những người không có ý hướng ngay lành, với những người chỉ tìm gièm pha, nói xấu, những người chỉ tìm sự chia rẽ, những người chỉ tìm phá hoại: hãy thinh lặng và hãy cầu nguyện.
Phẩm giá nơi sự chiến thắng của sự phục sinh
“Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ân sủng, để chúng con biết khi nào phải nói, và khi nào phải thinh lặng. Và trong tất cả đời sống của chúng con: khi làm việc, khi ở nhà, khi ở ngoài xã hội. Trong tất cả đời sống chúng con. Và như thế, chúng con sẽ trở thành những môn đệ, những người theo gương Chúa hơn.”
https://www.vaticannews.va/vi/pope-francis/mass-casa-santa-marta/2018-09/thanh-le-nha-nguyen-marta-030918.html
https://www.vaticannews.va/en/pope-francis/mass-casa-santa-marta/2018-09/pope-mass-santa-marta-silence-truth-humble-silent.html
Sunday, September 2, 2018
Prayer to St. Michael the Archangel
St. Michael the Archangel, defend us in battle. Be our defense against the wickedness and snares of the Devil. May God rebuke him, we humbly pray, and do thou, O Prince of the heavenly hosts, by the power of God, cast into hell Satan, and all the evil spirits, who prowl about the world seeking the ruin of souls. Amen.
Sunday, August 19, 2018
SUY NGHĨ CỦA CHÚ CÓ KHÁC THẰNG VÔ ƠN ĐỘC ÁC KIA KHÔNG?
Người kia chê bai bạn mình vì bạn mình luôn sốt sắng giữ ngày Chúa Nhựt. Người bạn nầy liền trả lời:
- “Nếu tôi có 7 đồng, tôi ra đường gặp một người ăn mày xin tôi, tôi cho anh ta sáu đồng, chú nghĩ sao?”
- “Anh thật đại độ đáng khen, và người ăn mày kia chắc phải cám ơn anh nhiều lắm.”
- “Ngược lại là không, vì sau khi có được sáu đồng, nó đã vật cổ tôi xuống, móc lấy một đồng còn lại, thì chú nghĩ sao?”
- “Cái thằng khốn nạn! Nó đáng chết!”
Người bạn liền cắt nghĩa:
- “Nầy nhé, thế thì đây là câu truyện của ngày Chúa Nhựt: Chúa cho chú sáu ngày làm việc để kiếm tiền, Chúa chỉ giữ lại cho Ngài duy nhất một ngày Chúa Nhật. Thế mà chú không biết ơn Chúa, không tôn trọng ý của Chúa, cướp ngay cả ngày Chúa Nhựt là ngày của Chúa. Suy nghĩ của chú có khác chi cử chỉ của cái thằng vô ơn độc ác kia không?”
- ???
(Trích sách: Câu Chuyện Người Công Giáo)
- “Nếu tôi có 7 đồng, tôi ra đường gặp một người ăn mày xin tôi, tôi cho anh ta sáu đồng, chú nghĩ sao?”
- “Anh thật đại độ đáng khen, và người ăn mày kia chắc phải cám ơn anh nhiều lắm.”
- “Ngược lại là không, vì sau khi có được sáu đồng, nó đã vật cổ tôi xuống, móc lấy một đồng còn lại, thì chú nghĩ sao?”
- “Cái thằng khốn nạn! Nó đáng chết!”
Người bạn liền cắt nghĩa:
- “Nầy nhé, thế thì đây là câu truyện của ngày Chúa Nhựt: Chúa cho chú sáu ngày làm việc để kiếm tiền, Chúa chỉ giữ lại cho Ngài duy nhất một ngày Chúa Nhật. Thế mà chú không biết ơn Chúa, không tôn trọng ý của Chúa, cướp ngay cả ngày Chúa Nhựt là ngày của Chúa. Suy nghĩ của chú có khác chi cử chỉ của cái thằng vô ơn độc ác kia không?”
- ???
(Trích sách: Câu Chuyện Người Công Giáo)
Wednesday, July 4, 2018
Subscribe to:
Posts (Atom)
