Friday, May 22, 2009

Letting Go (Fifth Edition): A Parents' Guide to Understanding the College Years

I found this book: Letting Go (Fifth Edition): A Parents' Guide to Understanding the College Years when I visited Barn & Noble this evening. Have you read this book yet? I thought it's a good one. It help us and help our children.

This books is good too.
Don't Tell Me What to Do, Just Send Money: The Essential Parenting Guide to the College Years
By Helen E. Johnson, Christine Schelhas-Miller
Edition: illustrated
Published by Macmillan, 2000
ISBN 0312263740, 9780312263744
368 pages

   

Another useful web resource, click here.

Tuesday, May 12, 2009

MOM is the Best

Mẹ là Người Tốt Nhất

☆ When you were 1 year old, she fed you and bathed you
You thanked her by crying all night long.
Khi bạn 1 tuổi, mẹ cho bạn ăn và tắm cho bạn
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc ròng cả đêm

☆ When you were 2 years old, she taught you to walk.
You thanked her by running away when she called.
Khi bạn lên 2, mẹ dạy bạn cách đi bộ
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy mất dạng khi nghe mẹ gọi

☆ When you were 3 years old, she made all your meal with love.
You thanked her by tossing your plate on the floor.
Khi bạn được 3 tuổi, mẹ làm tất cả mọi bữa ăn cho bạn với 1 tình cảm vô hạn
Và cách bạn cảm ơn mẹ là hất tất cả xuống sàn nhà

☆ When you were 4 years old, she gave you some crayons.
You thanked her by coloring the dining room table.
Khi bạn lên 4, mẹ cho bạn vài cái chì màu
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô đầy lên cái bàn ăn

☆ When you were 5 years old, she dressed you for holidays
You thanked her by plopping into the nearest.
Bạn lên 5 tuổi, mẹ may áo cho bạn để bạn đi nghỉ cuối tuần
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách lăn ùynh xuống bãi đất cho dơ đồ

☆ When you were 6 years old, she walked you to school
You thanked her by screaming, "I'M NOT GOING!"
Và khi bạn lên 6, mẹ dắt bạn tới trường
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hét tướng lên: "Con không đi đâu!"

☆ When you were 7 years old, she bought you a baseball
You thanked her by throwing it through the next-door-neighbor's window
Bạn lên 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bóng chuyền
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách quăng nó vô cửa sổ nhà bên cạnh

☆ When you were 8 years old, she handed you an ice cream.
You thanked her by dripping it all over your lap.
Khi bạn được 8 tuổi, mẹ cho bạn 1 cây kem
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách đổ nguyên cây kem vào áo

☆ When you were 9 years old, she paid for piano lessons.
You thanked her by never even bothering to practice
Khi bạn 9 tuổi, mẹ mua cho bạn 1 cây piano đề bạn học đàn
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách không bao giờ đàn để luyện tập

☆ When you were 10 years old, she drove you all day, from soccer to gymnastic to one birthday party after another.
You thanked her by jumping out of the car and never looking back
Khi bạn lên 10 tuổi, mẹ lái xe chở bạn đi vòng vòng cả ngày, từ sân bóng đá cho tới phòng thể dục, để tổ chức cho bạn 1 bữa tiệc sinh nhật sau đó
Và cách bạn cảm ơn là nhảy phắt ra khỏi xe và không thèm nhìn lại

☆ When you were 11 years old, she took you and your friends to the movies
You thanked her by asking to sit in a different row.
Bạn lên 11 tuổi, mẹ dắt bạn và bạn bè bạn đi xem phim
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi ngồi ở một dãy ghế khác

☆ When you were 12 years old, she warned you not to watch certain TV shows,
You thanked her by waiting until she left the house
Khi bạn 12 tuổi, mẹ cảnh cáo bạn không nên xem một chương trình TV nào đó
Và bạn chỉ việc đợi mẹ ra khỏi nhà để xem

☆ When you were 13 years old, she suggested a haircut
You thanked her by telling her she had no taste
Bạn lên 13 tuổi, mẹ bảo bạn nên đi cắt tóc đi
Và bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói mẹ chả có chút thị hiếu thẩm mỹ nào

☆ When you were 14 years old, she paid for a month away at summer camp
You thanked her by forgetting to write a single letter
Khi bạn lên 14 tuổi, mẹ trả tiền cho cả tháng đi chơi ở trại hè của bạn
Và cách mà bạn cảm ơn là không thèm viết lấy dù chỉ 1 lá thư về cho mẹ

☆ When you were 15 years old, she came home from work, looking for a hug
You thanked her by having your bedroom door locked
Khi bạn 15 tuổi, mẹ trở về nhà sau một ngày làm việc, mong đợi được ôm bạn trong tay
Và bạn đã cảm ơn bằng cách ở cả ngày trong một căn phòng khóa cửa

☆ When you were 16 years old, she taught you how to drive her car
You thanked her by taking it every chance you could
Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái xe hơi của mẹ
Và cách mà bạn đã làm là lấy cái xe đi chơi bất cứ khi nào bạn thích

☆ When you were 17 years old, she was expecting an important call
You thanked her by being on the phone all night
Khi bạn 17 tuổi, mẹ có 1 cuộc điện thọai cực quan trọng cần gọi
Và bạn đã ôm cái điện thoại để buôn dưa cả đêm

☆ When you were 18 years old, she cried at your high school graduation.
You thanked her by staying out partying until dawn
Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc khi biết bạn tốt nghiệp trung học
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách ra ngoài vui chơi ăn mừng cho tới sáng

☆ When you were 19 year old, she paid for your college tuition, drove you to campus carried your bags
You thanked her by saying good-bye outside the dorm, so you wouldn't be embarrassed in front of your friends
Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí đại học cho bạn, lái xe chở bạn tới trường, thậm chí mang cả túi xách cho bạn
Và bạn đã cảm ơn mẹ bằng cách nói tạm biệt bên ngòai phòng ngủ kí túc xá, vì bạn xấu hổ trước bạn bè mình

☆ When you were 20 years old, she asked whether you were seeing anyone
You thanked her by saying "It's none of your business"
Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn có để ý tới ai chưa
Bạn trả lời mẹ rằng: "Đó không phải là chuyện của mẹ"

☆ When you were 21 years old, she suggested certain careers for your future
You thanked her by saying "I don't want to be like you"
Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị cho bạn một số nghề nghiệp trong tương lai
Bạn cảm ơn mẹ bằng câu nói: "Con không muốn giống mẹ"

☆ When you were 22 years old, she hugged you at your college graduation,
You thanked her by asking whether she could pay for a trip to Europe
Bạn 22 tuổi, mẹ ôm lấy bạn khi bạn tốt nghiệp đại học
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách đòi hỏi mẹ trả tiền cho bạn đi chơi Châu Âu

☆ When you were 23 years old, she gave you furniture for your first apartment
You thanked her by telling your friends it was ugly
Bạn 23 tuổi, mẹ mua cho bạn vài thứ đồ gia dụng cho căn hộ đầu tiên của bạn
Và bạn đi nói với mọi người rằng nó xấu òm

☆ When you were 24 years old, she met your fiancé and asked about your plans for the future
You thanked her by glaring and growling, "muuhh-ther, please!"
Và khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp chồng chưa cưới của bạn và hỏi bạn về kế hoạch cho tương lai
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách rên rĩ: "Mẹ, làm ơn đi mà!"

☆ When you were 25 years old, she helped to pay for your wedding, and she cried and told you how deeply she loved you
You thanked her by moving halfway across the country
Bạn 25 tuổi, mẹ trả tiền đám cưới cho bạn, khóc và nói với bạn rằng mẹ iu bạn rất nhiều
Và cách mà bạn cảm ơn mẹ là dọn nhà tới chỗ khác sống

☆ When you were 30 years old, she called with some advice on the baby
You thanked her by telling her "Things are different now"
Khi bạn 30 tuổi, mẹ bạn gọi và thúc giục bạn mau có em bé đi
Bạn nói rằng: "Bây giờ khác xưa mẹ ơi!"

☆ When you were 40 years old, she called you to remind you of a relative's birthday
You thanked her by saying you were really busy right now
Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện nhắc bạn sinh nhật của một vài người họ hàng
Và bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng bạn đang bận bù đầu

☆ When you were 50 years old, she fell ill and needed you to take care of her
You thanked her by reading about the burden parents become to their children
Khi bạn 50, mẹ bạn bệnh và cần bạn ở cạnh để chăm sóc
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách than thở về gánh nặng mà các ông bố bà mẹ đem tới cho con cái họ

☆ And then, one day, she quietly died, And everything you never did came crashing down like thunder on your HEART
IF SHE STILL AROUND, NEVER FORGOT TO LOVE HER MORE THAN EVER ….
AND IF SHE'S NOT, REMEMBER HER UNCONDTIONAL LOVE AND PASS IT ON …
ALWAYS REMEMBER TO LOVE YOUR MOTHER, BECAUSE YOU ONLY HAVE ONE MOTHER IN YOUR LIFE TIME !!!!
Và cuối cùng, 1 ngày nào đó, mẹ bạn ra đi. Và bạn cảm thấy mọi thứ như sụp đổ, như có sấm trong tim bạn
Nếu mẹ vẫn còn sống, hãy yêu mẹ hơn hết thảy mọi thứ trên đời, và nếu mẹ không còn nữa, hãy nhớ lấy lòng yêu thương vô điều kiện của mẹ và hãy làm như mẹ đã làm
Hãy luôn yêu thương mẹ bạn, vì bạn chỉ có duy nhất 1 người mẹ trên đời này thôi. Duy nhất một !!

(Unknown author. Collected from internet)

Saturday, May 9, 2009

Nhung Ba Menh Phu Noi Tieng Nuoc Toi

Below is Thụy Vi's article about Vietnamese first ladies in 20th century.

NHỮNG BÀ MỆNH PHỤ NỔI TIẾNG NƯỚC TÔI

Thụy Vi

Bà Hoàng Hậu NAM PHƯƠNG
[ 1914 – 1963 ]
Bà là vợ của Hoàng Đế Bảo Đại, vua của nước Việt Nam, khuê danh bà là Nguyễn Hữu Thị Lan. [ còn có tên khác là Maria Therese Nguyễn Hữu Hào] là ái nữ của nhà đại điền chủ phú hào Phước Mỹ Quận Công Nguyễn Hữu Hào, người xứ Gò Công miền tây nam phần. Bà cũng là cháu của ông Lê Phát Đạt tức ông Huyện Sỹ một trong những người giàu nhất Nam Kỳ vào thế kỷ XX.

Ông Bảo Đại có cho biết trong cuốn Con Rồng An Nam: Cô Nguyễn Hữu Thị Lan học tại trường Couvent des Oiseaux tại Pháp, và trở về nước vào năm 18 tuổi. Dịp này, do sự sắp đặt cố ý của nhà toàn quyền Pasquier, ông bà Hào và bà Charles [ mẹ đở đầu của ông vua tại Pháp ] bà gặp vua Bảo Đại tại Đà Lạt.

Trai tài gái sắc hạp ý mến mộ rồi yêu nhau và quyết định đi đến hôn nhân. Ngày 20 tháng 3 năm 1934, một lễ cưới uy nghi diễn ra tại hoàng cung, và trong ngày trọng đại này, cô tiểu thư Nguyễn Hữu Thị Lan được vinh dự hưởng một biệt lệ lần đầu tiên trong triều đình nhà Nguyễn. Bà được tấn phong là Nam Phương Hoàng Hậu [ với ý nghĩa tôn quý là hương thơm của miền Nam ] Ngoài ra bà cũng được phép mặc phẩm phục màu vàng da cam, là màu sắc chỉ dành cho Hoàng Đế [ Trong triều đình nhà Nguyễn. Hoàng Hậu chỉ được phép tấn phong sau khi nhà Vua đã băng hà].

Theo như tài liệu của ông Nguyễn Văn Lục, bà Hoàng Hậu là người phụ nữ đầu tiên có tân học, ảnh hưởng nếp sống nếp suy nghĩ phương Tây. Bà cũng là người phụ nữ đầu tiên ở nước ta cùng vua tiếp khách ngoại quốc như tiếp Thống chế Tưởng Giới Thạch, Quốc trưởng Shianouk… Trong những lễ lạc tiếp kiến, bà đóng vai trò đệ nhất phu nhân.

Bà cũng là Hoàng Hậu đầu tiên xuất cung, tham gia các sinh hoạt xã hội như đi thăm cô nhi viện, trường học hoặc những cơ sở xã hội ..v..v.. Ngày Chủ Nhật, bà đi lễ nhà thờ Phú Cam như mọi người dân bình thường.

Toàn quyền Decoux đã hết lời khen ngợi bà là một người đức hạnh, nề nếp hài hoà giữa hai nếp sống Đông Tây. Về phía quốc tế, Hoàng Hậu nhận được những bằng khen của Hàn Lâm Viện Y khoa Pháp và của Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế.

Trong những năm tháng hạnh phúc, bà sinh hạ được 2 Hoàng tử và 3 Công chúa. Đến tháng 9 năm 1945 triều đình đến hồi mạc vận quốc phá gia vong, vua Bảo Đại do sự thúc ép của Việt Minh buộc phải từ chức thoái vị và hạnh phúc của bà mỏng dần trong những mối tình trăng hoa của chồng.

Càng ngày ông Vĩnh Thụy [ tên tộc của Bảo đại ] càng sa đà trác táng thì bà Vĩnh Thụy càng im lặng nghiêm trang, có lẽ vì muốn giữ uy tín cho Hoàng tộc và cho cả con cái mình cho nên bà cứ cam chịu theo cái cách của người vợ có học và có nhân cách.

Vào năm 1950 bà Vĩnh Thụy quyết định mang các con sang Pháp, chấm dứt những liên hệ dây dưa với những tai tiếng của chồng. Trong những năm dài cuối đời, bà sống trong sự lẽ loi nhưng kiêu hảnh. Bà là một vị mệnh phụ uy nghi, đẹp trang trọng quý phái, nhưng trên hết, dù trong bất hoàn cảnh nào, bà vẫn sống một cách đàng hoàng đúng bậc mẫu nghi của một bà hoàng hậu.

Ngày 14 tháng 9 năm 1963. Bà đột ngột nhẹ nhàng lặng lẽ qua đời tại làng Chabrignac cách thủ đô Paris khoảng 500 km.

Trong một cuốn sách có đoạn thật buồn bã mà ông Bảo Đại đã kể về bà trong ngày cưới như sau: Vâng, bây giờ, chung quanh đầy văn võ bá quan, Bà vẫn cô đơn, và cả đời bà sau này cũng cô đơn. Trong suốt mười năm sống ở Huế, bà vẫn cô đơn như thế giữa đám thị nữ, quan thần, dòng tộc, giữa những sắc thái dị biệt, miền, tiếng nói, tôn giáo, nếp sống, văn hoá, học vấn. Chỉ những sự khác biệt đó thôi cũng đẫy bà vào tư thế một mình. Và đã theo đuổi suốt đời còn lại của bà

BÀ NGÔ ĐÌNH NHU
Bà tên Trần Lệ Xuân, là thứ nữ của ông bà luật sư Trần Văn Chương đại sứ VNCH tại Hoa Thịnh Đốn. Chồng bà là ông Ngô Đình Nhu, vừa là phụ tá [ Cố Vấn ] vừa là bào đệ của Tổng Thống Ngô Đình Diệm nền đệ nhất Cộng Hoà miền Nam VN.

Trong lịch sử của nền Dân Chủ nước Việt Nam, chưa có một mệnh phụ nào bị mang nhiều tiếng xấu bởi những lời thêu dệt vô cùng ác ý.

Có lẽ vào thời gian phôi thai đó, người ta chưa chấp nhận một phụ nữ ra tham chính. Khi bà là một dân biểu vì muốn cải tổ xã hội, bà vận động quốc hội ban hành bộ luật gia đình cấm ly dị và chỉ một vợ một chồng. Bà gặp không ít rắc rối trong vấn đề này, vì bị dân chúng sống trong một xả hội đầy rẩy phong kiến và đa thê ngầm chống đối. Bà còn là chủ tịch phong trào Phụ nữ Liên đới, lập ra Thanh nữ Cộng Hoà, tập cho phụ nữ biết xử dụng súng ống phòng khi giặc tới. Bà cũng là một phụ nữ dám nói, có tham vọng và dám dấn thân. Có lẽ vậy mà bà không được cảm tình của nhiều người [ Bà giống hình ảnh Hillary Clinton của nước Hoa Kỳ ].

Tổng Thống Ngô Đình Diệm không có vợ, vì thế những nghi lễ ngoại giao, bà Nhu được phép hành xử như một cương vị Đệ Nhất Phu Nhân. Bà là một phụ nữ đẹp, dáng vẽ mềm mại, theo tân học, nói thành thạo hai ngôn ngữ Anh Pháp. Nhưng có lẽ hình ảnh mà người ta nhớ về bà nhiều nhất là
chiếc áo dài cổ thuyền thật đặc biệt do chính tay bà vẽ kiểu. Trong dân gian gọi " áo dài bà Nhu".

Bà cũng bị người ta thù ghét với câu nói trịch thượng làm tổn thương hàng Phật tử và giáo phẫm "Monk s barbecue" khi bà bị quá nhiều áp lực không dằn được do phe đảng chính trị dùng các nhà sư tẩm xăng tự thiêu để tấn công nền Đệ Nhất Cộng Hoà.

Sau khi sang Hoa Kỳ với nhiệm vụ giải độc dư luận thì tại Việt Nam, gia đình bà xảy ra cuộc gia biến. Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ông Ngô Đình Nhu, ông Ngô Đình Cẩn bị giết một cách thê thãm do quân đội cách mạng lật đổ chính quyền.

Một năm sau, tai họa lại giáng xuống đời bà. Trong khi bà với 4 đứa con chiu chít, bơ vơ lưu vong tại Ý, thì bất ngờ đứa con gái đầu lòng tên Ngô Đình Lệ Thủy xinh xắn đẹp đẻ gần gủi thân thiết với bà bị chết trong một tai nạn xe cộ. Từ đó hình như không ai có những tin tức chính xác về bà.

Thế sự thăng trầm, vận nước đảo điên. Năm 1975 miền Nam VN mất vào tay cs. Đồng bào trốn chạy chế độ độc tài, bỏ nước ra đi sinh sống tản mác khắp nơi trên thế giới… Cho đến những năm tháng gần đây, người ta được biết về đời sống của bà quả phụ Ngô Đình Nhu, do một bài viết thật cảm động của ông Trương Phú Thứ. Ông Thứ được bà Nhu cho phép phỏng vấn và chụp ảnh.

Nhìn dáng dấp mõng manh nhưng khoẻ mạnh tinh anh của một bà lảo bát tuần, có lẽ chúng ta không thể nào hiểu nỗi tại sao bà sống qua được những ngày tháng oan nghiệt và bi thương như vậy? Nhưng chắc chắn có một điều bà đã chứng tỏ cho người ta thấy bà là một người phụ nữ nhân cách vẹn toàn, thờ chồng nuôi con, trung trinh tiết liệt.

Tôn giáo và những đứa con, đứa cháu ngoan ngoãn thành tài hữu dụng đối với xả hội của bà là những đặc ân mà Thiên Chúa đã bù đắp cho cuộc đời còn lại của một mệnh phụ mà thời tuổi trẻ gặp quá nhiều cay đắng.

BÀ NGUYỄN VĂN THIỆU
Thật là hiếm hoi khi kiếm tài liệu, hình ảnh để viết về bà. Nhờ chút năm tháng sống tại Mỹ Tho mà người viết cho chút ít tư liệu qua những lời kể của ông Tân văn Công, giáo sư dạy trường Nguyễn Đình Chiểu và qua những cư dân lớn tuổi sống trong thành phố Mỹ Tho, hầu như ai cũng có những lời đẹp về người thiếu nữ tên Mai Anh hiếu thuận vẹn toàn đối với bà con thân tộc, khiêm hoà đối với chòm xóm láng giềng.

Bà Nguyễn Văn Thiệu, khuê danh Nguyễn Thị Mai Anh, con gái một gia đình gia thế gốc người Mỹ Tho. Chồng bà là Tổng Thống thời Đệ Nhị Cộng Hoà miền Nam VN.

Có lẽ mọi người còn nhớ và phải khen thầm, bà Thiệu có một dáng dấp hết sức sang cả quý phái và đôn hậu. Bà giống tính cách của bà Laura Bush, lúc nào cũng dịu dàng đứng sau lưng chồng mình.

BÀ ĐẶNG THỊ TUYẾT MAI
Bà tên Đặng thị Tuyết Mai, thời Đệ Nhị Cộng Hoà bà là vợ của ông Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ.

Bà là một phụ nữ đẹp nỗi tiếng, trước khi lập gia đình với ông Kỳ, bà là một chiêu đải viên làm việc tại Air Việt Nam.

Thời còn vai trò là phu nhân của ông Phó Tổng Thống. Bà chưa có một cuộc cống hiến nào đặc biệt cho quốc dân, ngoài việc xuất hiện cùng với chồng trong những bộ quần áo hào nhoáng.

Sau năm 1975 vợ chồng bà sống lưu vong tại Hoa Kỳ. Tên tuổi ông bà một lần nữa nỗi đình nỗi đám do những hành động bốc đồng của ông Nguyễn Cao Kỳ đã làm mất đi nhân cách của ông.

Riêng bà Đặng Thị Tuyết Mai cũng là một phụ nữ sống một đời sống hết mình, buông thả, bất chấp điều tiếng của dư luận. Cuộc hôn nhân của ông bà rối tung lên và dẫn đến việc chia tay trong muôn lời dị nghị.

Các bà mệnh phụ nước tôi, một thời - đẹp, nỗi tiếng lẫy lừng. Để so sánh phong cách của hai bà mệnh phụ thời Đệ Nhị, tôi xin phép mượn ít dòng trong một bài viết của cô ca sĩ Quỳnh Giao:

Bà quả phụ Nguyễn Văn Thiệu là biểu tượng của sự quý phái đôn hậu. Một vẽ đẹp để chiêm ngưỡng từ xa, không ai dám bông lời tán tỉnh sổ sàng.

Ngược lại bà Đặng thị Tuyết Mai đẹp não nùng, là thiếu phụ đa tình, ác liệt, một vẽ đẹp khiến người đời chỉ muốn gần để chiếm đoạt hay để bởn cợt.

Còn lại, xin để mọi người thẫm định và cảm ơn quý vị đã đọc bài này.

thụyvi


Hầm Nắng, ngày 4 tháng 4 năm 2009
Source: http://www.take2tango.com/?display=6738

Monday, April 27, 2009

First Vietnamese-American Navy Officer command U.S. battleship

CDR H.B. Le
(Picture: U.S. Navy)

Excerpt from "USS Lassen Highlights Asian Pacific American Heritage Month"

YOKOSUKA, Japan (NNS) -- A Vietnamese-American officer assumed command of the forward deployed Arleigh Burke-class guided-missile destroyer USS Lassen (DDG 82) April 23 in a ceremony that served as lead-in for the upcoming celebration of Asian Pacific American Heritage Month.

In 1975, as a young boy, Cmdr. H.B. Le and his family fled South Vietnam during the fall of Saigon, following the end of the Vietnam War. Almost three-and-one-half decades later; he assumed command of the destroyer and her crew forward-deployed to Yokosuka, Japan.

Le, a Vietnamese-American, took command of Lassen April 23, a week before the start of Asian/Pacific Heritage Month, which celebrates diversity within the United States. As part of that celebration, the Navy honors its many service members of Asian and Pacific Island descent.


(Picture: U.S. Navy)

Related info:
http://www.lassen.navy.mil/site%20pages/Command%20Biographies.aspx
Calitoday: Trung Tá Lê Bá Hùng Nhậm Chức Hạm Trưởng USS Lassen
Belinew.com: Hải Quân Trung Tá Lê Bá Hùng

Thursday, April 23, 2009

When we are grown up?

Are we grown up because age? Maybe. Maybe not.  At 18 years old, we have the right to vote. But at that age, we also have duty to defense our country. The document When You Become 18 prepared by State Bar of California is worth to read. At 21, we are allow to drink the beer. At 25, we are qualify to run for congress, ready to practice law if you complete law education and pass the bar exam. Near the 30, you are ready to become a Medical Doctor or a priest.

On the other end, some over thirty years old person still think, act, speak as a children. They did not clean up their mess in the company lunch room. Someone thought public assistance is their parent's money. On my previous entries, I mentioned a smart young boy and a young lady.

So, when we are grown up?

Friday, April 3, 2009

Thursday, March 19, 2009

Methods of assigning jobs to new employees

Got this story from internet. It's funny.  

Methods of assigning jobs to new employees:  

1. Put 400 bricks in a closed room. 
2. Put your newly hired employees in the room and close the door. 
3. Leave them alone and come back after six hours. 
4. Then analyze the situation.  

a. If they are counting the bricks, put them in the Accounting Department. 
b. If they are recounting them, put them in Auditing. 
c. If they have messed up the whole place with the bricks, put them in Engineering. 
d. If they are arranging the bricks in some strange order, put them in Planning. 
e. If they are throwing the bricks at each other, put them in Operations. 
f. If they are sleeping, put them in Security.  
g. If they have broken the bricks into pieces, put them in Information Technology. 
h. If they are sitting idle, put them in Human Resources.  
i. If they say they have tried different combinations and they are looking for more, yet not a brick has been moved, put them in Sales.  
j. If they have already left for the day, put them in Management.  
k. If they are staring out of the window, put them in Strategic Planning.  
l. If they are talking to each other, and not a single brick has even been touched, congratulate them and put them in Top Management.  
m. Finally, if they have surrounded themselves with bricks in such a way that they can neither be seen nor heard from, put them in Congress.